hoa cuoi, hoa tuoi hoa cuoi, dich vu hoa tetren cao capren gia remay lam kemnguyen lieu lam kem - nguyen lieu lam yogurtmay lam kem viet namquan kem ngon - quan kem ngon o sai gondong phuc bao hodong phuc ngoai troidong phuc may do sai gonvai det kim xuat khauthoi trang cong so sai gondong phuc cong somay ao thunmay ba lo theo yeu causan xuat moc khoa gia remay ao thun dong phuc quang cao gia remay ao thunmay balomay ao thunmay lam kemmay ao thun bao hiem xe oto cho vay tin chap cho vay the chap
TIN MỚI
Home > Bạn đọc viết > Điều đáng buồn nhất trong cuộc sống là gì ?

Điều đáng buồn nhất trong cuộc sống là gì ?

Hồi ấy, khi nói lên ước mơ của mình có nhiều người đã cười nhạo tôi. Ăn còn chả đủ ngồi đó mà ôm giấc mơ, sống trong ảo tưởng. Bỏ qua tất cả ngoài tai, tôi tiếp tục con đường mình đã chọn và cố gắng nhiều hơn. Nhưng cuộc sống không dễ dàng như một giấc mơ bạn mong ước. Có những lúc tôi đã gục ngã, muốn chối bỏ tất cả.

Dieu dang buon nhat

Cảm giác sợ hãi xâm chiếm trong tâm hồn và cả trong những giấc mơ. Cuộc sống xưa nay vẫn vậy, có ai đạt được thành công mà không phải nếm trải những thất bại cay đắng. Những người thành công nhất luôn là những người thất bại nhiều nhất đấy thôi. Khi bạn chưa có được điều gì thì cố gắng đạt nó bằng mọi giá, nhưng khi đạt được nó rồi bạn mới chợt nhận ra điều hạnh phúc nhất không phải là khi bạn sở hữu nó mà đó là chặng đường đến với nó.

Như Ralph Waldo Emerson đã từng nói:

“Hạnh phúc là một cuộc hành trình chứ không phải đích đến.”

Điều buồn nhất trong cuộc sống không phải là bạn không có cái gì mà đó là bạn không mất cái gì để có nó. Không mất gì nghĩa là bạn không được gì vì cuộc sống xưa nay vẫn vậy, luôn tồn tại song song giữa cái được và mất. Đó là một cuộc đấu giá mà bạn phải trả một cái giá nhất định để nhận về giá trị cho cho chính bản thân mình.

Tuổi trẻ, cái tuổi của những khát khao và đam mê cháy bỏng, chỉ có ở tuổi này bạn mới có cái nhiệt huyết xông pha và không sợ hãi. Trước đây tôi cứ nghĩ phải chăng mình đã mất tất cả, nhưng sự thật thì không phải như vậy đó chỉ là suy nghĩ trẻ con của tôi mà thôi. Thực ra cái tôi nhận về còn lớn hơn rất rất nhiều so với những cái mà tôi đã mất. Niềm vui với tôi đó là được thử thách chính mình, khám phá những khả năng còn tiềm ẩn mà mình không biết.

Ai khi sinh ra cũng đều là những người rất rất đặc biệt, tiếc là không phải ai cũng nhận ra điều ấy. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi qua, có khi nào bạn tự hỏi chính mình mình sống để làm gì chưa? Sống hay chỉ đơn giản là đang tồn tại, âm thầm đến và âm thầm biến mất như chưa bao giờ xuất hiện. Mỗi người một cách nghĩ, một cách cảm nhận khác nhau.

Nhưng với riêng tôi, sống là trải nghiệm chứ không phải kinh nghiệm. Kinh nghiệm là sự đúc kết từ những trải nghiệm cộng với kinh nghiệm từ người khác. Nhưng kinh nghiệm từ người khác nó giống như một mớ lý thuyết, nếu bạn không được trải nghiệm thì những kinh nghiệm đó chỉ là một mớ lý thuyết xuông mà thôi. Nó đúng với người đó nhưng chưa chắc nó đã đúng với bạn vì mỗi người là một nghiệm riêng của cùng một phương trình vi phân. Cùng biến đấy nhưng chả có gì đảm bảo chắc chắn bạn sẽ có nghiệm giống họ.

Có người đã nói với tôi: “Mày đã làm được quái gì cho đời mà ngồi đó ôm lý thuyết?” Ngày đó tôi cũng không có cảm nhận gì, còn giờ khi được nghe câu đó tôi chỉ cười mà thôi. Cười vì bạn chưa hiểu gì về tôi cả. Cái tôi đang cố gắng thay đổi không phải là thế giới ngoài kia vì dù bạn có muốn hay không nó vẫn cứ diễn ra như thế.

Cái mà tôi đang nỗ lực thay đổi và hoàn thiện từng ngày đó chính là bản thân mình. Tôi không thông minh hay khôn ngoan hơn, mà đơn giản là tôi bớt dại khờ đi mà thôi. Với tôi bớt đi một con đường sai cũng đồng nghĩa với việc tôi đang tiến gần hơn đến con đường đúng, con đường mà mình sẽ theo đuổi.

Các thầy vẫn luôn dạy bọn tôi:

“Niềm vui không phải là khi các em làm ra một sản phẩm và chạy ngay. Niềm vui là khi các em thử hết các trường hợp sai để tìm ra trường hợp đúng tốt nhất. Có vậy sau này khi các em gặp những vấn đề tương tự như thế thì mới biết cách giải quyết, hay đúng hơn là không còn cảm thấy lúng túng khi đối diện với những vấn đề mới!”

Một bài hát khá hay mà tình cờ tôi nghe được trên mạng hơn một năm về trước, với mọi người có thể nó chỉ là một bài hát bình thường nhưng với tôi nó là cả một bức tranh đầy màu sắc. Chỉ có trái tim mới chạm được đến trái tim mà thôi! Hãy nghe và cùng cảm nhận nhé!

Kungfu Panda 92

Chia sẻ