hoa cuoi, hoa tuoi hoa cuoi, dich vu hoa tetren cao capren gia remay lam kemnguyen lieu lam kem - nguyen lieu lam yogurtmay lam kem viet namquan kem ngon - quan kem ngon o sai gondong phuc bao hodong phuc ngoai troidong phuc may do sai gonvai det kim xuat khauthoi trang cong so sai gondong phuc cong somay ao thunmay ba lo theo yeu causan xuat moc khoa gia remay ao thun dong phuc quang cao gia remay ao thunmay balomay ao thunmay lam kemmay ao thun bao hiem xe oto cho vay tin chap cho vay the chap
TIN MỚI
Home > Suy ngẫm > ‘Hào phóng với phục vụ bàn nhưng mặc cả từng đồng khi mua rau’

‘Hào phóng với phục vụ bàn nhưng mặc cả từng đồng khi mua rau’

Là nhân viên phục vụ đáng để cảm ơn hơn hay tại tâm lý chúng ta bị chi phối bởi ngoại cảnh? 

Trước mỗi hành động cho đi hay thêm bớt, chúng ta cần dành vài giây để nghĩ xem nên hay không nên và quyết định hành xử phù hợp nhất.

Chuyện thường ngày ở phố nhưng không phải ai cũng giật mình đặt câu hỏi tại sao? Tại sao mọi người dễ dàng và vui vẻ tip người phục vụ trong các nhà hàng từ vài chục đến vài trăm nghìn? Trong khi đó, cũng chính họ lại mặc cả từng nghìn đồng một mớ rau với chị bán hàng lam lũ? Là nhân viên phục vụ đáng để cảm ơn hơn hay tại tâm lý chúng ta bị chi phối bởi ngoại cảnh?

Về góc độ tình cảm, cả hai đối tượng trên đều hỗ trợ, giúp chúng ta tương đối giống nhau và mọi người đều cảm thấy hàm ơn họ. Xét về tác động cảm quan, đáng ra một người bán rau lam lũ, nhàu nhĩ giữa mưa nắng sẽ khiến bạn động lòng trắc ẩn hơn nhiều so với người phục vụ mặc đồng phục gọn gàng, lịch thiệp trong nhà hàng sang trọng. Xét về giá trị của số tiền, 1.000- 2.000 đồng tuy rất nhỏ với khách hàng nhưng lại ý nghĩa, quyết định lời lãi của người bán rau.

Còn một vài chục nghìn với khách hàng và người phục vụ đều là con số khá có giá trị. Vậy cớ gì mọi người lại có hành động mâu thuẫn nhau đến thế với hai đối tượng khác nhau?

Hay do sĩ diện cá nhân khi cần chứng tỏ sự sang chảnh, hào phóng với bạn bè, đối tác cùng đến nhà hàng? Còn khi mua rau, chẳng ai chứng kiến hành động của mình trừ mình và người bán nên chẳng việc gì phải ngại? Thực ra, tôi nghĩ rằng đồng tiền đi liền khúc ruột. Tiền do mồ hôi công sức của mình làm ra, một đồng cũng quý chứ không phải là 1.000 hay vài chục.

Và khi đã quý thì dù tiêu vào mục đích nào cũng nên kèm theo sự trân trọng. Quý với mình cũng quý với người, nhất là những người có thu nhập không cao, còn khổ sở. Trước mỗi hành động cho đi hay thêm bớt, có lẽ chúng ta cần dành vài giây để nghĩ xem nên hay không nên và quyết định hành xử phù hợp nhất. Một nghìn đồng rất nhỏ so với khả năng chi tiêu của bạn, nhưng có thể giúp người bán rau mua cho con thêm một cái bánh rán làm quà.

Thegioibantin.com | Vina Aspire News

Nguồn: vnexpress.net

'); var MainContentW = 1045; var LeftBannerW = 130; var RightBannerW = 100; var LeftAdjust = 10; var RightAdjust = 10; var TopAdjust = 80; ShowAdDiv(); window.onresize=ShowAdDiv; }