hoa cuoi, hoa tuoi hoa cuoi, dich vu hoa tetren cao capren gia remay lam kemnguyen lieu lam kem - nguyen lieu lam yogurtmay lam kem viet namquan kem ngon - quan kem ngon o sai gondong phuc bao hodong phuc ngoai troidong phuc may do sai gonvai det kim xuat khauthoi trang cong so sai gondong phuc cong somay ao thunmay ba lo theo yeu causan xuat moc khoa gia remay ao thun dong phuc quang cao gia remay ao thunmay balomay ao thunmay lam kemmay ao thun bao hiem xe oto cho vay tin chap cho vay the chap
TIN MỚI
Home > Bạn đọc viết > Tết này con sẽ về

Tết này con sẽ về

Miền Bắc đầu đông, cái lạnh thấu da khiến con người ta trở lên lười biếng hơn và cũng là lý do để con người lại gần nhau trao cho nhau những gì ấm áp nhất. Tháng 12 sắp qua đi để chào đón một tháng mới, tháng của sự đoàn tụ gia đình, cũng như bao gia đình khác, ba mẹ tôi cũng mong ngày tôi trở về sau năm dài dằng đẵng xa nhà.

 

***


Con cảm ơn bố mẹ vì đã đưa con đến cuộc đời này, đã cho con có được những gì tốt đẹp nhất.

Con cảm ơn bố mẹ vì đã là chỗ dựa vững chắc cho con trong cuộc sống này, cảm ơn bố mẹ vì đã luôn tin tưởng con.

Con cảm ơn vì tất cả.

Miền Bắc đầu đông, cái lạnh thấu da khiến con người ta trở lên lười biếng hơn và cũng là lý do để con người lại gần nhau trao cho nhau những gì ấm áp nhất. Phố huyện nơi tôi sinh ra dường như cũng đang chìm vào màn sương mỏng bao quanh những ngọn núi chẳng tìm thấy đường ra. Tháng 12 sắp qua đi để chào đón một tháng mới, tháng của sự đoàn tụ gia đình, cũng như bao gia đình khác, ba mẹ tôi cũng mong ngày tôi trở về sau năm dài dằng đẵng xa nhà.

Miền Nam chẳng vắng những cơn mưa, những cơn mưa ủ ột, rơi xuống mái hiên nhà của một đứa con xa nhà. Hôm qua mẹ vừa gọi điện: “Bắc lạnh rồi con”, “Vâng” câu trả lời cất lên nghẹn đắng, mùa đông về ba hay đau lưng tối nằm chẳng ngủ được, con biết đằng sau những câu nói “Ba mẹ vẫn khỏe” chắc có lẽ là cả một câu chuyện dài.

me-con-da-ve-1


Thành phố nơi tôi đang sống, hòa lẫn với những giọt mưa, có lẽ còn cả những giọt nước mắt luôn trực trào trên má mỗi lần nghĩ tới miền Bắc nơi có những người thân thương nhất với tôi đang sống ở đó. Ngày đó, tôi vất bỏ tất cả, kiên quyết một thân đi vào miền Nam xa xôi bắt đầu học tập, nơi khởi đầu mới, hai năm qua đi tôi chẳng làm được gì, trong tay chẳng có gì ngoài tuổi trẻ đầy nhiệt nhuyết.

Đi mọi nơi, khoác trên mình màu áo cam tình nguyện, được tận mắt thấy những đứa bé ngơ ngác, thiếu thốn đủ thứ nhưng các em luôn muốn được tới trường dường như nó là một niềm tin cháy bỏng trong lòng các em, được giúp đồng bào chỉ là một hành động nhỏ thôi, được sống trong vòng tay ấm áp của tình người, thấy bớt chống đi cái nỗi nhớ của đứa con xa nhà.

Thành phố nơi tôi đang sống, giản dị và lặng lẽ, những ánh đèn hiu hoắt bên lề những góc phố và tôi nhớ nhà rất nhiều, nhớ những mái nhà ngói đỏ, cả làn khói lan tỏa những nồi cơm nóng hổi, mùi thức ăn của mẹ nấu… Tôi muốn trở về nhà với những yêu thương dành cho gia đình bé nhỏ, vứt hết tất cả những xô bồ, cạnh tranh ngoài xã hội để trở về và lao vào vòng tay của bố mẹ, nơi bình yên nhất trong cuộc đời… Nghe ba nói: “Em bé của ba vẫn còn bé lắm”, nghe anh hai càu nhàu: “Bé sao mà lười quá, có cái bát cũng bắt hai rửa”… Tất cả những nhiều nhỏ nhoi hạnh phúc đó, tôi muốn được hét lên thật to cho thỏa nỗi lòng.

Và đơn giản, về nhà được ăn một bữa cơm có đủ ba, mẹ và hai lớn…

Tết này con sẽ về.

ThegioiBantin.com

© Nấm

Chia sẻ