Làm giàu cho cá nhân thôi chưa đủ

NGƯỜI TẠO RA NHIỀU TRIỆU PHÚ NHẤT VIỆT NAM
HAY LÀM GIẦU CHO CÁ NHÂN THÔI CHƯA ĐỦ

Năm 1989 có một sự kiện ở sân bay Sheremetyevo – Moscow đã hằn sâu một nỗi đau mà mãi mãi chúng tôi không bao giờ quên, nó tác động rất lớn đến suy nghĩ, hành động của chúng tôi trong suốt hơn 27 năm qua.

Cuối năm 1989, trong một chuyến công tác châu Âu, chúng tôi rất khó khăn mới mua được vé máy bay từ Moscow về Hà Nội, nhưng có vé máy bay là một chuyện, xếp được hàng, lên được máy bay về Việt Nam lại là một việc hoàn toàn khác.

Ở sân bay quốc tế Sheremetyevo, cảnh người Việt xếp hàng, chen lấn, xô đẩy, bị cảnh sát nga dùng dùi cui quất không thương tiếc và cảnh ông thầy tôi vừa dơ 2 tay đỡ dùi cui vừa hét lớn: “доктор наук! доктор наук! доктор наук!” (Tiến sĩ Khoa học! Tiến sĩ Khoa học! Tiến sĩ Khoa học!) đối nghịch với cảnh người Nhật nhẹ nhàng, lịch thiệp, thong dong đi trên thảm đỏ lên máy bay đã làm cho chúng tôi thấu hiểu: “muốn được bạn bè quốc tế nể trọng, muốn dân tộc Việt nam sánh vai các cường quốc năm châu thì nhất định đất nước Việt Nam phải giầu mạnh”.

Chính vì vậy mà đối với những người thuộc thế hệ sáng lập FPT chúng tôi, tâm nguyện “làm giầu cho cá nhân mình, cho gia đình mình, cho công ty FPT, đồng thời góp phần làm giầu cho đất nước, góp phần hưng thịnh quốc gia” không chỉ là câu nói sáo rỗng, không chỉ là lên gân lên cốt mà nó là mệnh lệnh từ sâu thẳm trái tim.

Đúng 5 năm sau, tháng 1 năm 1995, tôi vô cùng súc động, cảm giác lâng lâng khi bước chân vào khách sạn 5 sao ở Orlando (Florida, Mỹ) tham dự hội nghị IBM toàn cầu. Khi anh bạn gốc Việt nhân viên IBM Mỹ ôm chầm lấy chúng tôi mà reo lên sung sướng: “Ôi người Việt Nam chúng ta đã sang Mỹ dự hội nghị IBM toàn cầu rồi, không chỉ một mà những 5 người”. Thời khắc ấy ký ức viên cảnh sát Nga vung dùi cui quất và ông thầy tôi vừa dơ tay đỡ vừa hét lớn: доктор наук! Tiến sĩ khoa học! lại hiện về.

Khi FPT toàn cầu hoá, mỗi lần nghe tin thắng thầu, mỗi khi lễ ký kết hợp đồng ở Singapore, Malina, Phnom Penh, Vientiane, Dhaka, Yangon… được ký kết, mỗi khi nhận được một đồng ngoại tệ từ nước ngoài chuyển về thì hình ảnh viên cảnh sát Nga vung dùi cui quất và ông thầy tôi vừa dơ tay đỡ vừa hét lớn: доктор наук! Tiến sĩ khoa học! lại hiện về.

Thời điểm cổ phiếu FPT lên sàn chứng khoán cuối năm 2006, cách đây tròn 10 năm, là quãng thời gian đặc biệt trong cuộc đời của rất nhiều người FPT, nhất là anh Trương Gia Bình, người được mệnh danh là “NGƯỜI TẠO RA NHIỀU TRIỆU PHÚ NHẤT VIỆT NAM”. Đấy là quãng thời gian mà hàng ngày chúng tôi cảm nhận rõ nhất cái nguyện ước: “LÀM GIẦU CHO CÁ NHÂN THÔI CHƯA ĐỦ” đã được thực hiện một phần khi biết được FPT đã có 170 người trở thành triệu phú, khi mà mỗi ngày sân công ty lại có thêm vài chiếc xe Mercedes, BMW mới, khi mà anh lái xe vui mừng thông báo đã mua được căn nhà 3 tầng đầy đủ nội thất ở khu đô thị mới, còn chị tạp vụ thì vui mừng dọn đến căn hộ chung cư 2 phòng ngủ.

Tôi chia sẻ nhận thức: “muốn được bạn bè quốc tế nể trọng, muốn dân tộc Việt nam sánh vai các cường quốc năm châu thì nhất định đất nước Việt Nam phải giầu mạnh” và tâm nguyện “làm giầu cho cá nhân mình thôi chưa đủ” cho cộng đồng “Quản trị và khởi nghiệp” với mong muốn thật nhiều các ông chủ doanh nghiệp, thật nhiều lãnh đạo và quản lý doanh nghiệp, thật nhiều bạn trẻ thấu hiểu, chia sẻ và thực hiện phương châm: “Mỗi người hãy làm tốt nhất công việc của mình, làm giầu cho cá nhân mình, gia đình mình, công ty mình thì xã hội sẽ ngày một tốt đẹp hơn, đất nước ngày càng giầu mạnh hơn”.

Thegioibantin.com | Vina Aspire News
CaoBao Do (Đỗ Cao Bảo)

Để lại một câu trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.